BỤI PHẤN XA RỒI – Gv Đàm Thị Tâm

 

Ngẩn ngơ chiều khi nắng vàng phai

Thương nhớ ngày xưa một khoảng trời

Một mình thơ thẩn đi tìm lại

Một thoáng hương xưa dưới mái trường

Cho dẫu xa rồi vẫn nhớ thương,

Này bàn ghế cũ, này hàng me

Bảng đen nằm nhớ bạn học trò

Bụi phấn xa rồi… gửi chút hương!

Cuộc đời cũng tựa như trang sách

Thư viện mênh mông, nhớ học trò !

Nỗi lòng bây giờ nhớ về ai ?

Buồn cho năm tháng vẫn mãi trôi

Tìm đâu hình bóng còn vương lại ?

Tôi nhớ thầy tôi, nhớ… xót xa!

Như còn đâu đây tiếng giảng bài

Từng trang giáo án vẫn còn nguyên

Cuộc đời cho dẫu về muôn nẻo

Vẫn nhớ thầy ơi!  Chẳng thể quên !